Chào mừng đến với .: Diễn Đàn Y Khoa :..
Kết quả 1 đến 7 của 7

Chủ đề: Ăn cơm chưa?

  1. #1
    Administrator
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    Chốn nhà quê.
    Bài viết
    2,250

    Mặc định Ăn cơm chưa?

    (Kính tặng chú "Người Phương Xa", các bạn trường Nghĩa Phương và các bạn diễn đàn y khoa)

    Hôm nay tôi phải trực. Chiều, đang nằm trong phòng một mình thì bác sĩ đàn anh bước vô hỏi:
    -Ăn cơm chưa?
    -Dạ chưa anh.
    -Ra ngoài ăn gì không?

    "Ăn cơm chưa", hình như lâu lắm rồi tôi không được hỏi như vậy, trong cái thời buổi mà chiều tối tới khuya ra đường đâu đâu cũng thấy ăn nhậu, ồn ào.

    "Ăn cơm chưa" dường như là câu chào hỏi đầu cửa miệng của đa số người Hoa hồi xưa, hồi tôi còn nhỏ.
    Nghe Má tôi nói rằng,vì người Hoa hồi chiến tranh bị đói lắm, phải chạy sang Việt Nam, mà trên đường đi cũng bị chết vì đói rất nhiều(người), bạn nào có coi phim "Đất khách" sẽ thấy rõ cảnh này. Cho nên bữa cơm đối với họ là rất quan trọng, cho dù sau này họ đã trở thành các đại lão gia.Cho nên khi gặp nhau họ thường hỏi "Ăn cơm chưa?"

    Bố già của tụi tôi hồi đó cũng vậy.


    Hình minh họa. Nhìn hình này nhớ xe chè có mấy cái ghế sắt kiểu xưa của Bố già.

    Hồi đó, ở trước cổng trường Nghĩa Phương của tôi (gọi theo tên xưa chứ lúc đó là trường Phú Cường 1) có một ông già người Hoa có một cái xe đẩy bán chè sâm bổ lượng và các loại chè khác. Chúng tôi thường gọi ông là Bố già. Xe chè của ông ở đối diện cổng trường, bên hàng rào của khu tập thể công ty dược, mà người lớn kêu bằng là hãng rượu.
    Hồi đó tôi học lớp 7, học buổi chiều, mười hai giờ rưỡi nắng chang chang đã phải lội bộ 2 cây số để đi học, mấy đứa bạn tôi có đứa phải đi 5-6 cây số để tới trường nên phải đi từ trước 12 giờ. Tới trường là mồ hôi nhuể nhại. Trong lớp cũng nóng như lò bát quái. Mà hồi đó đâu có chai nhựa như bây giờ, cho nên việc đem nước theo để uống là khó lắm. Đứa nào sang thì có cái bi đông của lính, đựng tới một lít nước, tha hồ cho bạn thân uống. Còn mấy bình bi đông nhựa làm cho học trò hồi đó, thì làm bằng nhựa hợp tác xã cho nên rất dễ bị bể khi rớt hay va chạm,nắp cũng không kín. Học trò gái trường tôi hồi đó thường đem nước theo uống bằng cái chai xá xị con cọp có đậy cái nút mốp, con trai làm biếng hơn, ít đứa chịu đem, mà cái chai đó nó còn có một công dụng nữa là dùng để đánh lộn, rất nguy hiểm. Cho nên bị nhà trường cấm. Mà nhà trường hồi đó cũng tệ, trường lớn, chỉ riêng cơ sở Nghĩa phương đã có mười mấy lớp 7 học trong một buổi, mà không có cả nước xài, nói chi tới nước uống cho học trò. Ở khu vệ sinh có một cái hồ chứa nước, nước này do học sinh xách trong giờ lao động, từ dưới con rạch của cầu Bến cỏ cách đó hơn 100 mét, chỉ để rửa chân và dội nhà cầu thôi. Vậy cho nên khi tới trường thì chúng tôi thường ghé Bố già trước tiên, nếu không ăn gì thì bố cũng có một bình trà đá miễn phí, mà mỗi đứa chỉ được một ly nhựa, bây giờ tôi còn nhớ giọng của bố "uống ít ít thôi, lể dành cho lứa khắc lữa(để dành cho đứa khác nữa). Chời lắng uống nhiều quá bịn chếch à". Đứa nào không có tiền ăn chè thì bố cũng hào phóng bán thiếu cho một ly nước đá bào với si rô, mà phải giữ "quy tính"(uy tín), nhớ trả đàng hoàng nếu không thì Bố không bán nữa.

    Có anh kia thiếu Bố đâu cỡ mười mấy ly gì đó, khi mà số tiền càng nhiều thì càng khó có cơ hội trả hết, cho nên anh cứ "lủi lủi" tránh mặt Bố già, có đứa còn chỉ điểm "nó kìa bố", bố nói "Ây dà, cái thằng ló(đó) hổng lược, hổng quy tính dì hếch à" (cái thằng đó không được, không uy tín), "không có tiềng phải lói dới ngộ một tiếng mới lược chớ", tụi tôi hỏi vậy chớ bố tha hả bố, Bố trả lời "tha cũng lược(được), mà đừng có ghẹo ló(nó) tội nghiệp à".

    "Ăn cơm chưa" lúc nào cũng là câu chào hỏi của Bố dành cho bọn tôi khi mới tới. Có đứa cười ngất "hổng ăn sao học được Bố già". Bố nói "dậy(vậy) chớ có người hổng có ăn cơm trưa à". Không biết Bố nói ai, chứ tôi biết có đứa trong lớp tôi thường không có ăn cơm trưa trước khi đi học, như thằng Giang ba má nó đi làm trưa không về, nó mà muốn ăn phải tự nấu, bữa nào ham chơi thì nhịn đói đi học. Người nó nhỏ thó mà hình như nó cũng không có nhu cầu ăn uống, tôi không thấy nó ăn hay uống nước bao giờ, cũng không bao giờ có tiền như tôi và các bạn khác. Năm học lớp 8, nó trốn học hoài nên tôi, với "cương vị" lớp trưởng đi với cô tới nhà nó, mới biết má nó mất hồi nó còn nhỏ, nó ở với ba và mẹ kế, ông bà đi làm tối mới về. Tôi thật vô tình quá. Tới lớp 9 thì nó không còn đi học nữa, tôi có ghé qua nhà nó thì người ta nói gia đình nó đã chuyển đi nơi khác rồi. Không biết sau này nó còn phải nhịn đói hay không(?). Còn Bố già thì đã hóa ra người thiên cổ từ lâu rồi, nghe nói Bố bị tai biến mạch máu não.

    "Ăn cơm chưa". Tôi nhớ có một truyện ngắn của nhà văn Bình Nguyên Lộc cũng có tựa đề như vậy. Mà tôi đọc được hồi còn nhỏ trong đống sách của Cậu Tư tôi. Tìm chừng 10 phút thì đọc được truyện trên mạng, hay thiệt. Internet hay đã đành, mà truyện cũng hay nữa, cảm động, bối cảnh lại ở trong bệnh viện Bình Dương (xưa) nữa chớ. Có lẽ đây là một câu chuyện tình buồn của chính ông, nhà văn Bình Nguyên Lộc, bởi ông cũng từng sống ở Bình Dương, và trong các tác phẩm của mình, hầu như không thấy ông xưng "tôi" cho nhân vật chính bao giờ, như trong truyện này.
    Mối tình ngắn ngủi của ông trong truyện vừa chớm nẩy nở đã sớm đi tới một kết cuộc thương tâm. Đó là cái chết đau đớn của cô gái trẻ người Hoa mà ông vừa đem lòng thương mến vì cô xinh xắn và đồng bệnh với ông, bệnh thương hàn. Đối với cô, một người Trung Hoa, chén cơm chính là sự sống, chỉ không có cơm ăn mới chết thôi. Mà có ngờ đâu cơm đem lại cái chết cho cô. Cô bị xuất huyết ruột vì đã ăn cơm khi bịnh thương hàn chưa dứt.
    Cuối câu chuyện tự sự, Bình Nguyên Lộc đã giải thích vì sao ông đặt tên truyện là "Ăn cơm chưa?", ông đã viết, ngày nay mỗi khi nghe một người Hoa chào ai rằng "Ăn cơm chưa?", tôi lại bâng khuâng nhớ về mối tình đầu mà nao nao buồn.

    Đói cơm nào phải riêng là ác mộng của chỉ người Hoa đâu?

    Dân Việt của mình cũng đâu có khác gì? Hai ngàn năm lịch sử, hết cuộc chiến tranh này, đến cuộc chiến tranh khác, loạn lạc triền miên, an vui được mấy ngày?- Người nghèo lúc nào cũng khổ, muôn đời vẫn khổ. Bà Cố tôi kể rằng, năm Ất Dậu 1945, người ta chết đói nhiều lắm, xác chết đầy đường, không có ai chôn.
    Bà nói rằng trong năm đó, nhà mình vẫn có cơm ăn. Đó là nhờ phước đức ông bà để lại. Bà còn nói: nhờ có "má thằng Hai Ích" ( tức ông Hai ở xóm dưới) đi mò cua bắt cá mà con Bê ( tên của má tôi hồi nhỏ) không phải ăn cháo với muối. Bà dặn tôi phải đối xử tốt với gia đình ông Hai. Vì nhớ lời của Cố, mà sau này tôi đã tha cho ông khi ông đang cắt trộm rau nhà tôi đầy cái giỏ cần xé, một lần khác, ông đang "đạo chích" ổ gà đang ấp của tôi. Và thằng Lợi con ông...
    Kính xin hương hồn ông Hai tha tội khi tôi nói mấy chuyện này ra đây, ông không có tội đâu ông, bởi vì bầy con cháu của ông đang đói ở nhà , bần cùng sinh đạo tặc, tôi biết rất rõ hoàn cảnh của ông mà ông ơi.
    Tiếc rằng hồi đó tôi không thể giúp được gì cho gia đình của ông. Đúng bảy mươi tuổi, ông còn phải đi hái dừa mướn, để phải té bể đầu mà chết... Than ôi. Bảy mươi chưa gọi là lành. Hồi xưa tôi cũng nghe người lớn hay nói câu này, mà tôi đã giải thích cho mấy đứa em của tôi là: bảy mươi tuổi chưa chắc không bị tai nạn, đui què sứt mẻ gì, hiểu chưa(?)

    Bây giờ tôi mới bốn mươi mà hết leo cây dừa nổi rồi. Tôi buồn man mác mỗi khi nhớ tới ông và những thảm cảnh hồi xưa của gia đình ông. Nghe kể lại rằng, mười lăm tuổi ông đã tham gia vào cuộc khởi nghĩa giành chánh quyền năm 1945, rồi cuộc kháng chiến 9 năm đánh Pháp. Sau đó ở nhà cày thuê cuốc mướn nuôi má của ông. Lập gia đình trễ, gần bốn mươi tuổi ông mới có đứa con đầu lòng, cha già con cọc, người con gái đầu của ông bị tật nghễnh ngãng lãng tai, suốt đời chỉ quanh quẩn trong xó bếp. Người con gái thứ hai thì lại quá khôn lanh, mà tiếc thay lại không được học hành gì, chỉ học toàn ba cái thói lọc lừa, đá cá lăn dưa ngoài chợ, gây ra bao buồn bực cho vợ chồng ông, lâu lâu lại đem về thêm cho ông một đứa cháu ngoại không cha. Thằng con trai thứ ba hiền lành, cục mịch từ nhỏ, tới khi lớn lên lại thích làm con gái, theo đám pê đê ngoài chợ, son phấn lập lòe, ưỡn ẹo, quái dị vô cùng. Chịu không nổi, ông phải đuổi nó ra khỏi nhà. Nói là nhà chớ thiệt ra là một cái lều tranh cũ mèm, không hơn không kém, tranh mục, vách rệu, ở đậu trên đám đất sát bờ rạch của ông bà "Ba miếng". Bầy con ngày một lớn, ông cơi nới "cái nhà" ra tứ bề bằng tất cả những thứ gì lượm được, xin được, từ miếng giấy dầu, tấm lá buông, tấm fibro xi măng che chuồng heo nhà tôi, cho tới cọng kẽm gai rỉ sét. Vậy mà ban đêm cũng bị ăn trộm. Bất nhân chưa? có cái gì đâu mà lấy, ngoài mấy "bộ" quần áo vá chằng vá đụp, mấy con gà giò đẹt, ốm nhom vì phải tự kiếm ăn, và cái nồi của bà để bán chè chuối mỗi ngày. Bất nhân chưa? nồi cơm của người ta mà cũng không chừa, thiệt là là loài lang thú, cấu xé, ăn thịt nhau mà sống.
    Tôi nhớ lần họp dân cả ấp để kiểm điểm gia đình của ông, cuối buổi họp, ông tổ trưởng dân quân ấp nói: chính tui gặp, ba giờ sáng, hai cha con ông vác cái bao đi đâu mà kêu không đứng lại, gia đình Hai Ích là một gia đình ăn trộm.

    Đám con ông lồng lộn lên tức thì, còn ông đứng đó, thẫn thờ, khắc khổ, lưng khòm xuống, tóc bạc lơ thơ... tội nghiệp gì đâu.

    Nhân sinh thiên địa gian nhất nghịch lữ.
    (Lý Bạch- ý nói con người trong trời đất cũng như là ở trong một quán trọ vậy)

    Có bao lăm..

    Như thoi đưa, bóng sổ, như gang tay này...

    Nhưng ngẫm lại, cuộc đời của ông, bảy mươi năm, hai vạn năm ngàn năm trăm ngày, trường kỳ cực khổ.

    Nhờ phước đức ông bà cha mẹ ở đâu? Sao ông lại khổ như vậy, phải chăng cái "biệt nghiệp" của ông và cái "cộng nghiệp" của gia đình ông nó phải chịu khổ như vậy. Quan Thế Âm Bồ Tát, người ở đâu?
    Mấy năm sau cùng của ông, ông già lắm, ốm đi nhiều, Không còn gân guốc như hồi trước, bà cũng bị đau nhức khớp và xương sống, không còn đi bán chè chuối nữa, mà có bán cũng ít người ăn, bây giờ đâu còn ai thích ăn mấy món dân dã bán bưng như trước nữa . Mấy đứa con gái nhỏ của ông theo chồng cũng nghèo và vất vả. Thằng Năm, là đứa con trai còn lại cũng đi làm lao công tuốt ở Sài Gòn. Nó là đứa có khuôn mặt giống hịch mà sáng sủa hơn ông nhiều, cũng hiền hòa ít nói như ông. Hồi đó, sở dĩ nó đánh người ta đổ máu vì người ta coi thường và xúc phạm gia đình nó. Nó bị buộc phải "xù lông nhím".Tôi hy vọng rằng cuộc đời của nó sẽ khá hơn ba của nó.
    Mấy năm sau này, trong xóm của tôi, hầu như không còn ai thuê mướn ông làm cái gì nữa, vì bây giờ vườn ít, nhà nhiều, mà ông cũng già quá. Cực khổ , đói ăn đã làm ông già trước tuổi, làm được bao nhiêu đâu, mà rủi có bề gì thì mắc công lo, cho ông ít đồng là được rồi. Ai cũng nghĩ như vậy mà không chịu nghĩ cho cái sự đói của ông và đám cháu ngoại của ông.
    Má tôi nói ngày ngày ông hay đi hết nhà này tới nhà khác để hỏi có việc gì làm hay không, để ông làm cho, đừng kêu ai khác. Rồi ông ít đi dần, không biết vì ông không khỏe hay vì ngại người ta nói ông tới chỉ để xin tiền. Miệng đời thiệt là vô tình và độc ác làm sao.
    Ngày cuối cùng của ông. Má tôi nói sáng đó ông có ghé nhà của tôi, hỏi Má tôi có việc gì cần làm hay không. Má tôi nói không và mời ông một chút bánh canh, ông ăn không hết và nói mấy ngày nay bị sốt, mệt, ăn uống không được..
    Một lát sau thì nghe làng xóm nói ông bị té bể đầu chết rồi. Người mướn ông hái dừa là bà Mười T, một nhà giàu mới, bà nói tại vì thấy ông năn nỉ quá nên mới tội nghiệp, cho làm, chứ đệ tử của bà thiếu gì.
    Tội nghiệp ông, đang bịnh mà còn cố đi làm, mệt nên mới té mà nên nỗi...
    Cũng tại cái đói, cái nghèo , và sự vô tình của bà con lối xóm, trong đó có tôi, ông ơi.


    Người nghèo hồi xưa ở đồng ruộng, còn có thể mò cua bắt cá, hái rau bờ ruộng, bưng biền mà ăn. Trên rừng, có rau rừng, củ mài củ chụp, chim chóc, hươu nai. Bây giờ sao được vậy, về Bến Cát, Phước Long, miền tây mà coi, môi trường hủy hoại hết rồi, con cò ma ốm nhách, hôi rình, mà cũng phải ăn. Đành bỏ quê đi làm công nhân với đồng lương chết đói, người già lên phố bán vé số, bới thùng rác nhà người ta mà sống qua ngày.

    Đọc báo ngày nào cũng thấy trộm cướp, lừa đảo như rươi. Giết ngay cả người đã cưu mang mình, chỉ vì mấy trăm đồng bạc nhìn thấy trong tủ, bóp cổ đứa con nít ba tuổi, chỉ vì đôi bông tai 2 phân vàng. Giang hồ hiệp nghĩa, ngày nay đâu còn.

    Công nhân xa nhà bây giờ cũng khổ lắm, trong cái đất nước mà người ta luôn tự hào " Nhân công giá rẻ cũng là một thế mạnh để phát triển đầu tư". Đi làm từ sáng sớm tới 9 giờ tối, mệt không được nghỉ, đi vệ sinh không cho, trưa nghỉ có 45 phút đề ăn cơm với cá ươn, cà héo. Ở thua ổ chuột, con cái không được đi học vì không có hộ khẩu, muốn có hộ khẩu phải có nhà, muốn có nhà phải có hộ khẩu? ( Ha ha, miễn bàn thêm)
    Thế nên phải gởi con thơ về quê cho ông bà hoặc trong những nhà giữ trẻ "cá mòi" mạt hạng, để cho người ta hành hạ, bỏ đói con mình, hãy lên youtube mà coi.
    Hoàn toàn không được hưởng một chút xíu "thành tựu tốt đẹp " nào của một đất nước "đang hóa rồng". Chúa nhật chỉ biết ở nhà giặt giũ, giành chỗ phơi đồ trong nhà trọ tồi tàn, hay đi chợ chồm hổm mà mua ba cái đầu gà đít vịt về để kho mặn ăn cả tuần. Đàn ông con trai chỉ biết ngồi đồng trong quán, coi ba mớ phim đánh đấm rẻ tiền, hay là toàn cảnh hiếp dâm, bạo lực. Không bảo hiểm tai nạn, không bảo hiểm y tế, chẳng đọc báo, cũng chẳng tivi, nào biết phúc lợi hay an sinh xã hội là cái quái gì.

    Không dám nghĩ gì tới " Cuộc đời Tương lai Quá khứ" ( lại nhớ Bình Nguyên Lộc rồi)

    Xin lỗi quí đọc giả, vì đã làm nặng lòng quí vị. Nhưng tôi chỉ tường thuật. Thuật nhi bất tác.

    Chúng ta nào có muốn làm tổn thương đất nước?
    Hay chống báng,dập vùi...khiêu khích ai đâu?
    Chúng ta chỉ tìm đến nhau
    Trên không gian mạng, tưởng lạnh lùng vô cảm .
    Nhưng chúng ta đã biết cách làm net bừng lên hơi ấm
    Để chia sẻ tình người, tình đời
    Và lắm chuyện tào lao cho cuộc đời thêm tươi nở .
    Cho cô em gái quên đi nỗi đau hôm qua tình phụ
    Cho lão ông quên đi mình đang già
    Để cuộc đời hát ca ....
    (Sưu tầm trên net)

    Ăn cơm chưa?



    (Bacsinhaque-BV Bình Dương mùng 6 Tết Tân Mão)



    Bảo mẫu bạo hành trẻ dã man ở Bình Dương

    ... và Biên Hòa (Bấm vô)



    Bình Nguyên Lộc là một trong những nhà văn mà tôi (Bacsinhaque) được đọc từ hồi còn nhỏ, khoảng 9-10 tuổi. Ông là một nhà văn lớn với bút lực rất sung mãn, nhưng cũng rất đỗi bình dị và thu hút được đọc giả của nhiều thế hệ.
    Tác phẩm của ông theo tôi là đa dạng và phong phú hơn của Hồ Biểu Chánh. Ông được nhà văn Nguyễn Ngu ý (tức Nguyễn Hữu Ngư-cậu của BS Đỗ Hồng Ngọc) đánh giá là một trong ba nhà văn đã sáng tác nhiều nhất của cả nước cùng với 2 ông Hồ Biểu Chánh và Lê Văn Trương.
    Ngày nay, người ta xếp ông vào nhóm Tứ trụ văn chương của vùng đất Tân Uyên Địa Linh Nhân Kiệt ( cùng với các ông Huỳnh Văn Nghệ, Lý Văn Sâm và Hoàng Văn Bổn) .

    Bút danh Bình Nguyên Lộc có nghĩa là nai ở đồng bằng cũng bắt nguốn từ địa danh Đồng Nai, quê hương ông, bởi vì ngày xưa Tân Uyên thuộc tỉnh Đồng Nai.

    Sân trường Nghĩa Phương năm 1985.

    Mời xem khai bút đầu xuân của Bacsinhaque ở đây:
    http://trinhhoaiduc.netfirms.com/sangtac/Bacotoi.html

    http://blog.tamtay.vn/entry/view/683...o-cua-toi.html

    Vô nại nhi ẩn


    Xin bấm vào xem

  2. #2
    Administrator
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    Chốn nhà quê.
    Bài viết
    2,250

    Mặc định

    Bây giờ, mời mọi người cùng đọc:

    ĂN CƠM CHƯA ( Truyện ngắn của nhà văn Bình Nguyên Lộc)

    Bà sơ rút nhiệt kế ra khỏi nách tôi, chăm chú đọc nhiệt độ, mặt lộ vẻ ngạc nhiên như không tin ở điều mà bà đọc thấy. Bà dòm mặt tôi, đoạn đọc lại một lần nữa.

    Tôi đang hồi hộp vì đoán rằng có chuyện không hay thì bà đã nhảy ra khỏi phòng, làm cho tôi hốt hoảng đến cực điểm.

    Tôi mắc chứng thương hàn, sốt mê man mấy tuần nay, vừa tỉnh lại chứng kiến sự bối rối của con người áo đen bé loắt choắt ấy, làm tôi ngỡ, tôi chết đến nơi.

    Nhưng gương mặt tươi của bác sĩ Chaput hiện ra nơi khung cửa, giúp tôi an lòng lại ngay. Giờ ấy còn sớm quá, bác sĩ, chắc mới đến nhà thương, chưa kịp mặc áo choàng, còn vận thường phục.

    Bà sơ theo sau nói:

    - Hắn không còn nhiệt độ nữa, chắc hắn phải lạnh lắm, vì sự thay đổi đột ngột nầy, tôi cho hắn uống Potion de Todd, bác sĩ nhé!

    - Phải đấy.

    Đoạn bác sĩ hỏi tôi:

    - Ông nghe thế nào?

    - Như vừa tái sanh, thưa bác sĩ.

    - Tốt! Mới nghe, tôi hoảng lắm,vì nhiệt độ xuống thình lình, có thể là triệu chứng của sự chảy máu ruột... nếu ông lén ăn gì.

    Tôi cười, một cái cười héo hon của con người sốt liên miên hăm tám ngày, mà không ăn uống gì cả trong thời gian đó. Bác sĩ dặn thêm, trước khi rời buồng tôi:

    - Vài hôm nữa là thèm ăn, nhưng phải nhịn, ăn là lủng ruột ngay. Ngoan lên nhé!

    Quên nói rõ, là tôi mắc bịnh nầy trước chiến tranh, vào thuở mà loài người chưa tìm ra thuốc trị thương hàn. Nhà thương cứ để vậy, tiêm thuốc nâng đỡ cho trái tim khỏi lụy, rồi ai kháng chết được, thì sống, ai yếu lắm, là đi.

    Như vừa được tái sanh! Tôi nói không quá lố lắm đâu. Vi trùng thương hàn phá rối sinh lý con người một cách kỳ lạ lắm. Tôi nghe yêu đời ghê hồn và dòm ra sân nhà thương tỉnh Bình Dương (bấy giờ là Thủ Dầu Một), tôi thấy khóm bông gừa, thứ bông hèn ấy, sao mà hôm nay lại đẹp lạ lùng.

    Trưa hôm đó, bác sĩ Chaput khoe với tôi rằng, ở trại bố thí III, một con đồng bịnh với tôi cũng vừa khỏi. Ông ta sung sướng về chuyện ấy lắm,vì con bịnh các trại bố thí chết nhiều quá, khiến dân chúng hiểu lầm, nhà thương bỏ bê người nghèo khó. Sự thật, thì sở dĩ, số tử ở đó lên cao theo tỷ lệ, vì các con bịnh nghèo, thường để thật nguy kịch mới vào nhà thương và khi vào điều trị, không có người nhà theo để săn sóc, nhà thương chỉ vừa đủ người lo thuốc men thôi. Còn những sự săn sóc (rất cần) phải được người nhà lo lấy mới mong lành bịnh.

    Tôi yêu đời, và cố nhiên, yêu kẻ đồng bịnh vừa khỏi cùng một lượt với tôi. Ba hôm sau, được nuôi dưỡng bằng nước xúp và bột Ý, tôi đã chống gậy đi được, và mục tiêu phiếm du đầu tiên của tôi là trại III.

    Kẻ đồng bịnh với tôi là một cô gái Trung Hoa, hai mươi tuổi, con gái đang thì, cái ngực tất phải to, thế mà tôi trông cô ta xẹp lép như con khô hố. Cái mền cô ta đắp, như dán sát vào chiếu nhà thương.

    Người bạn đồng bịnh với tôi, đi không được như tôi. Trong cơn nóng sốt không ăn, người nhà tôi có mua Sérum Glucosé cho bác sĩ bơm vào tôi, nhờ thế mà tôi không suy lắm. Con bịnh nghèo nầy, thì khỏi hưởng món xa xí phẩm ấy, mà nhà thương không sắm được, vì kém tài chánh.

    Tuy nhiên, nhìn sơ cô gái, tôi cũng thấy là cô ta đẹp lắm. Hoa tàn kia mà còn mang dấu vết thời tươi thắm thay, huống chi đây chỉ là một đóa hoa thiếu nước lọ trong chốc lát thôi... Cứ theo người cùng trại với Á Lìl, thì cô ta là một đứa bé "mua". Chú Xừng Hinh, chủ tiệm chạp phô ngoài chợ, năm xưa về thăm quê quán bên Tàu, gặp mùa lụt lội, đói kém, đã mua đứa bé ấy ba mươi đồng bạc. Bạc Trung Hoa với bạc Đông Dương thuở ấy tương đương giá với nhau, thì các bạn biết, con bé ấy rẻ là dường nào.

    Chú Xứng Hinh cũng khá, xem Á Lìl như con chú, chớ nhiều thằng khác, nó nuôi những con bé "nước lụt" ấy cho đến thời trổ mã, bắt làm lụng cho bù với số tiền mua, rồi lại hưởng luôn chúng là khác.

    Như chủ nó, Á Lìl là người Triều Châu. Phụ nữ Triều Châu để rìa tóc phủ lên trán, xem rất ngây thơ và có duyên. Họ lại đẹp người hơn tất cả các thứ người Trung Hoa khác. Á Lìl lại là gái dung nhan có hạng trong thứ người đẹp nầy, nên tình thương kẻ đồng bịnh của tôi, bỗng nhiên, tăng lên gấp bội, vì tôi mới có hăm ba tuổi.

    Nếu như ở ngoài, chắc không bao giờ tôi nghĩ đến chuyện yêu một ả nô tỳ, cho dẫu là nó đang đẹp lộng lẫy. Nhưng ở đây, nó là con bịnh, đồng hạng với tất cả con bịnh khác.

    Một ngày, tôi chống gậy xuống trại III đến hai lần, lần nào tới nơi, tôi cũng đứng lại nơi cửa trại, để thở dốc một hơi, rồi mới vào được.

    Á Lìl đoán biết tình cảm của tôi đối với nó, nên lần nào, mắt nó cũng sáng lên, khi nghe tiếng gậy của tôi nện cồm cộp trên gạch.

    Từ năm lên chín, mãi đến bây giờ, nghĩa là từ năm bị bán và đưa sang nước "An Nam", con nô tỳ nầy chưa được ai nói ngọt với nó lời nào cả. Bây giờ, bỗng nhiên có một dân mặc bi-da-ma riêng, lân la thăm hỏi nó, thì làm sao nó không rưng rưng lệ sung sướng được.

    Mặc dầu chỉ được uống nước cháo với đường hạ, con ở Á Lìl cứ càng ngày càng hồng hào ra. Con gái, dường như, có dự trữ trong người những sức mạnh gì như cứ chực vùng lên, không cần ăn gì cho bổ lắm, họ cũng cứ béo tốt ra.

    Má Á Lìl cạn dần lên, trông ngon như hai trái đào ở bảy phủ Triều Châu mà Á Lìl thường ca tụng với tôi.

    Trông Á Lìl, tôi nghĩ ngay đến những phi tần bên Tàu ngày xưa, cũng tuyển lựa trong đám dân "nước lụt" như vầy. Thì ra, con gái Trung Hoa, ngàn đời, vẫn đẹp và vẫn để mà tiếp tế cho các cung tần. Á Lìl sẽ làm bé chú chệt già đại phú nào đây, một ngày kia.

    Hôm ấy, Á Lìl ngồi dậy được, nhưng còn phải ăn cháo hoa với hàm-yũu. Cháo với vị mặn giúp Á Lìl tươi tỉnh hẳn ra. Nó tiếp tôi bằng một bài hát gì đó, tôi không hiểu, nhưng rất thích nghe. Cái giọng mũi của người Triều Châu, khi hát lên, nghe líu lo rất dễ yêu, nhứt là dễ thương, nghe như là họ khóc cảnh sống lầm than của họ.

    Á Lìl cắt nghĩa cho tôi biết rằng, bài hát ấy nói đến cái mặt trăng nho nhỏ và tròn tròn. Nó mới giải thích tới đó, thì người nhà chú Xừng Hinh mang cho nó một gàu-mên cơm. Mắt con Lìl sáng hơn là khi tôi mới vào thăm nó nữa. Tôi hỏi:

    - Nhà đem cơm từ bao lâu rồi?

    - Ngóa thèm quá, chỉ mới nhắn đem vô lần đầu thôi.

    - Lìl không nên ăn cơm vội. Bác sĩ không có dặn gì sao?

    - Bác sĩ nói tiếng Tây, ngóa đâu có hiểu. Bà Sơ biết chút ít tiếng Annam, dặn đừng cho ăn đồ cứng, ăn thì lủng ruột chết liền.

    Á Lìl nói xong cười ngặt nghẹo, một hơi, rồi tiếp:

    - Đời thuở nào, ăn cơm lại chết. Chỉ có không ăn cơm mới chết thôi.

    - Lìl không hiểu, chớ ruột Lìl đã bị vi trùng làm cho mỏng lắm rồi đó.

    Á Lìl lại cười một giây nữa, mà rằng:

    - Bị thuốc của thằng Tây làm cho mỏng thì có. Thầy biết sao không? Hổm nay ông Tây chích cho ngóa chết mà ngóa không chết, nên ổng bỏ đói cho ngóa chết đó.

    Á Lìl nói rồi vừa kéo gàu-mên cơm lại, vừa nói:

    - Ăn cơn với ngừng (gừng) nấu dấm thì tốt lắm, như người Annam ăn với muối tiêu vậy mà, chết sao được.

    Tôi bối rối quá. Hôm ấy có Má Mẹ, người cai quản các bà Sơ, từ Sàigòn lên Bình Dương thanh tra, nên bà Louise bận tiếp đón bà Mẹ Bề Trên ấy, không còn ai cho tôi cầu cứu để thuyết lý Á Lìl. Các thầy khán hộ thì đã dặn con bịnh cữ kiêng xong là nghe tròn bổn phận, không theo dõi họ để ngăn cản gì nữa. Còn tôi, tôi ngại một điều, mà cũng chẳng khỏi.

    Khi tôi giựt lấy gàu-mêm cơm, thì Á Lìl giận dỗi trách:

    - Cố lứ nói thương ngóa, sao không cho ngóa ăn cơm?

    - Vì thương mới không cho ăn.

    Thật thế. Nếu Á Lìl chỉ là một cô gái xấu xí, tôi cũng không nỡ để cho nó tự tử một cách gián tiếp như vậy. Huống chi trong mấy ngày vui mừng tái sanh ấy, tôi lại điên dại mà yêu đứa nô tỳ nầy.

    Lìl cười gằn hỏi:

    - Thương gì lại bỏ đói?

    - Vì ăn thì chết ngay.

    - Đời thuở nào, ăn cơm lại chết. Chỉ có không ăn cơm mới chết thôi.

    Á Lìl lập lại câu hồi nãy, rồi khóc mùi mẫn.

    Thật là em nhỏ, mất miếng ăn một cái là khóc bù lu, bù loa. Nhưng không sao, tôi sẽ dỗ em nhỏ, thì em nhỏ nín chớ gì.

    Tôi định bụng như thế, nhưng tôi lầm.

    Lần đầu tiên, tôi rờ đến Á Lìl. Tôi vuốt tóc trán nó và nói rằng:

    - Lìl nín đi, rán nhịn, rồi vài bữa khỏi hẳn, tôi sẽ đưa Lìl đi ăn tửu lâu Triều Châu Đại La Thiên ở Chợ Lớn, có nhiều món ngon bằng một vạn thứ cơm gừng dấm nầy. Ở Đại La Thiên có chè thịt heo nè, có cù lao nè.

    Nhưng Á Lìl cứ khóc, khóc như mẹ chết không bằng, lâu lắm nó mới nói được trong tấm tức, tấm tưởi:

    - Ngóa nhớ tía má của ngóa quá. Tía má ngóa vì không có cơm ăn nên chết. Tía ngóa chết đi được một tháng, thì má ngóa bán ngóa cho Xừng Hinh lấy tiền mua gạo cho mấy em của ngóa ăn. Nhưng cả nhà ăn giỏi lắm được mười ngày, chắc rồi cũng chết hết. Cơm sao lại giết người? Không cơm mới nguy chớ!

    Nghe Á Lìl nhắc tới nguồn gốc nó, tôi đau xót vô cùng. Cơm là giấc ác mộng của người Trung Hoa từ mấy ngàn thế hệ nay, cho đến đỗi họ gặp nhau, chào nhau bằng câu: "Ăn cơm chưa?"

    Nhưng làm thế nào cho con bé dại dột nầy hiểu rằng, không cơm thì chết đã đành, mà có cơm, lắm khi cũng chết.

    Vả, Á Lìl không cả quyết ăn vì thèm nữa, mà ăn để trả thù sự chết đói của cả nhà nó, thì làm sao mà thuyết phục nó được. Có lẽ nó đang nhìn cơm, mà nói thầm: "Ừ, ngày xưa, cha mẹ tao không có mầy nên chết, bây giờ gặp mầy đây, tao có dung tha đâu! Tao ăn cho sống dai, mặc kệ lũ nó bày điều, đặt chuyện".

    Biết nói làm sao cũng không xong, tôi xách gàu-mên mà đi; sau lưng tôi, Á Lìl chửi rủa om sòm bằng tiếng Tàu. Nếu nó mà rượt theo được, chắc nó một mất, một còn với tôi, để cướp cơm lại.

    Chiều hôm ấy, tôi trốn luôn, đến sáng ngày hôm sau mới dám chống gậy qua trại III.

    Á Lìl vắng mặt trên giường. Thấy tôi ngơ ngác tìm quanh, một bà lão vừa ho sù sụ, vừa nói:

    - Nó chết đêm rồi thầy à, hồi năm giờ sáng, người ta đã khiêng nó xuống nhà xác.

    - Trời ơi! Sao lại chết? Tôi giậm chân mà hỏi câu ngớ ngẩn ấy.

    Người khán hộ ở đâu sau lưng tôi đáp hộ bà lão:

    - Chảy máu ruột!

    - Sao lại chảy máu ruột?

    - Vì ăn!

    - Trời ơi!

    Bà lão ho, rồi lại nói:

    - Thầy giựt cơm của nó mà trốn đi, thì chiều lại, người nhà nó đem cơm vô nữa. Nó ăn xong, tối lại kêu đau bụng, vằn vật tới khuya mới chết.

    - Sao bà không mời bác sĩ dùm nó?

    - Có, tôi có cho bà Sơ hay, bả có kêu thầy đây.

    Bà chỉ vào thầy khán hộ, thầy ta lắc đầu thở ra và giải thích:

    - Tôi có tiêm thuốc cho nó, nhưng không gọi bác sĩ...

    - Sao vậy?

    - Vô ích. Chỉ có sang máu mới có một chút xíu hy vọng cứu nó. Nhưng ai sẽ cho máu nó? Còn thuê người để lấy máu thì tiền đâu?

    Là con trai, tôi không khóc được. Nhưng lòng tôi đã tơi bời như áo mục phơi dưới gió to. Đứng tần ngần giây lâu, tôi hỏi bà lão:

    - Nó có nói gì hay không bà, lúc nó hấp hối?

    - Có. Nó có kêu thầy...

    - Kêu tôi? Có nhắn gì hay không ?

    Nó kêu khóc rằng: "Thầy hai ơi, té ra, quả thật không cơm cũng chết, mà ăn cơm cũng chết. Ngóa nghèo dốt, biết đâu. Trước kia tía má của ngóa nghèo nên không ăn cơm, ngày nay ngóa nghèo nên không biết, hai lần đều chết. Thầy hai ơi, ở lại mạnh giỏi!"

    Bây giờ tôi không còn là con trai nữa, tôi không khóc vì tiếc thương một cô gái đẹp. Tôi chỉ khóc vì một gia đình sống không tên, không tuổi bị thảm kịch cơm làm cho tuyệt nòi, chỉ còn một mống thôi. Mống ấy trôi dạt đi xa ngàn dặm, qua cái xứ có cơm nhiều nầy, mà lại cũng không thoát khỏi thảm kịch cơm.

    Ngày nay, mỗi khi nghe một người Trung Hoa chào ai: "Ăn cơm chưa?", tôi bâng khuâng nhớ lại và nao nao buồn mối tình thương đầu của tôi.
    (Bình Nguyên Lộc)

    Vô nại nhi ẩn


    Xin bấm vào xem

  3. #3
    Thành viên
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    232

    Mặc định

    Bác nhà đại gia thật, năm 85 mà đã có đồng hồ đeo rồi. Cái anh cao to là Thầy giáo à?

    Diễn đàn Y Khoa ^^!

  4. #4
    Nhóm Tư vấn
    Ngày tham gia
    Sep 2008
    Đang ở
    phuong xa
    Bài viết
    1,061

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi NgTH Xem bài viết
    Bác nhà đại gia thật, năm 85 mà đã có đồng hồ đeo rồi. Cái anh cao to là Thầy giáo à?
    Hi hihi,
    Tuy không phải là đại gia, nhưng trong thập niên 60 tôi cũng đã có đồng hồ đeo tay, và cả radio cassette "Panasonic National" để nghe Khánh Ly hát nhạc TCS!.

    Hồi còn bé tôi cũng thích tác giả Bình Nguyên Lộc, văn ông rất là giản dị dể đọc, thường viết về cảnh thôn quê "Lục tỉnh" miền Nam.
    Lần sửa cuối bởi ngườiphươngxa, ngày 16-02-2011 lúc 18:16.

    "Cuộc đời quá NGẮN NGỦI nên đừng phung phí nó trong giận dữ căm thù người khác.
    Hoặc xót xa cay đắng vì những điều người khác gây ra cho mình"

    Trong Y Khoa, có 3 điều cần nhớ: lâm sàng, lâm sàng và lâm sàng
    .
    "Lâm sàng" là những gì còn lại, sau khi đã quên hết (nhại câu: " La culture c'est ce qui reste quand on a tout oublié" )
    *Culture=kiến thức

  5. #5
    Administrator
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    Chốn nhà quê.
    Bài viết
    2,250

    Mặc định

    Hi, bạn H. này cứ ghẹo mình hoài. Từ nhỏ tới bây giờ tôi không có đeo cái đồng hồ nào khác, ngoài 2 cái đồng hồ cùa ông ngoại tôi để lại. Hình như tôi và bạn cũng có một tuổi thơ na ná như nhau thì phải, rồi mình học chung một khóa y khoa, và bây giờ thì gặp nhau ở diễn đàn này...
    LQB(lớp B) mới ghé nhà tôi hồi trưa, để giới thiệu bà xã tương lai, có nhắc hết mấy bạn.

    Ngoài cái đồng hồ đeo trong hình mà tôi đeo tới đại học, tôi còn có một cái Omega của ông ngoại tôi để lại nữa, nghe nói bây giờ cũng có người sửa được(?). Đồ xưa thật là bền, còn bây giờ "ăn xổi ở thì" , xài một lần rồi bỏ, cái gì cũng vậy.... Bây giờ tôi không có đeo đồng hồ vì là BS ngoại khoa (coi giờ trên cái ĐT cầm tay), ngay cả nhẫn cưới tôi cũng cất ở nhà...quen rồi.

    Cái anh bạn cao lớn trong hình đó, bằng tuổi tụi mình thôi, mà "bú sữa voi" hay sao đó nên bự như vậy, chứ hồi đó cũng con nít trân hà. Bây giờ nó làm giám đốc một chi nhánh ngân hàng, nó thấp hơn tôi nữa đó, có mét 75 hà.

    Sáng nay có nhắn tin cho bạn, đọc rồi chứ?

    Vô nại nhi ẩn


    Xin bấm vào xem

  6. #6
    Thành viên
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    232

    Mặc định

    Ghẹo ông bạn tí mà bác người phương xa!
    Vậy bác chỉ trong 3 năm mà cao 50 cm? lúc đó chắc cũng uống sữa voi.

    LQB(lớp B) là ai vậy? thường là vần K, L tới S mà, sao có tên B được?
    Bác nhiều nick quá nên tui cứ post nhầm, chuyện đó đã làm xong rồi nên cũng cám ơn bác.

    Diễn đàn Y Khoa ^^!

  7. #7
    Thành viên tích cực
    Ngày tham gia
    Dec 2009
    Bài viết
    564

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi Bacsinhaque Xem bài viết
    Ngoài cái đồng hồ đeo trong hình mà tôi đeo tới đại học, tôi còn có một cái Omega của ông ngoại tôi để lại nữa, nghe nói bây giờ cũng có người sửa được(?). Đồ xưa thật là bền, còn bây giờ "ăn xổi ở thì" , xài một lần rồi bỏ, cái gì cũng vậy.... Bây giờ tôi không có đeo đồng hồ vì là BS ngoại khoa (coi giờ trên cái ĐT cầm tay), ngay cả nhẫn cưới tôi cũng cất ở nhà...quen rồi.

    Cái anh bạn cao lớn trong hình đó, bằng tuổi tụi mình thôi, mà "bú sữa voi" hay sao đó nên bự như vậy, chứ hồi đó cũng con nít trân hà. Bây giờ nó làm giám đốc một chi nhánh ngân hàng, nó thấp hơn tôi nữa đó, có mét 75 hà.
    Chảnh ghê! 1.75m "có mét 75 hà" nữa chớ, nghe thấy ghét May là chồng mình không đứng kế BSNQ chứ không thì tự kỷ mất
    Ờ mà đâu phải mỗi Ngoại khoa là không đeo đồng hồ, ICU đây cũng no tie, no ring, no watch nè, lâu lắm rồi không thấy nhẫn trên tay chồng, không biết có gì không
    Lần sửa cuối bởi Nhà Quê, ngày 28-02-2011 lúc 04:49.

    Diễn đàn Y Khoa ^^!

 

 

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •