Chào mừng đến với .: Diễn Đàn Y Khoa :..
Trang 1 của 6 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 53
  1. #1
    Thành viên tích cực
    Ngày tham gia
    Dec 2009
    Bài viết
    564

    Mặc định Bác sĩ nội trú: Bạn là ai?

    NQ thấy bài này của gã lang hay quá nên lại chôm vô đây chia sẻ, nhằm làm phong phú thêm tầm nhìn của các bạn trẻ về mọi quan niệm và khía cạnh của cuộc sống liên quan đến nghề Y.

    -----------------------------------------------

    Trong hệ thống đào tạo y khoa ở nước ta hiện nay, trở thành bác sĩ nội trú là mơ ước của nhiều sinh viên y khoa năm cuối. Cửa vào nội trú rất hẹp mà chỉ một số rất ít sinh viên năm cuối có thể vượt qua. Vì vậy, khi trở thành bác sĩ nội trú, đó là một bước ngoặt, một sự hãnh diện lớn lao cho bản thân và gia đình của các bác sĩ nội trú. Từ đây, các bác sĩ nội trú sẽ được rèn luyện trong môi trường đào tạo y khoa tốt nhất, bởi những người thầy lớn nhất… Các thầy đã từng nói “đào tạo nội trú là đào tạo nhân tài cho y khoa”.

    Chương trình đào tạo nội trú kéo dài 3-4 năm tùy theo chuyên ngành, nhưng tên gọi bác sĩ nội trú đã được dành cho các bác sĩ vào nội trú từ năm thứ nhất. Trong bệnh viện và khoa lâm sàng, khi có việc gì khó hoặc vấn đề chuyên môn nào khó là người ta nghĩ đến nội trú, kỳ vọng và giao cho nội trú. Các em sinh viên nhìn các anh chị bác sĩ nội trú một cách đầy ngưỡng mộ… Xin chúc mừng các bác sĩ nội trú!

    Nội trú tuy nhiên là một danh từ nói lên sự chưa trưởng thành của một người bác sĩ. Đó là danh hiệu để gọi những người bác sĩ đang “tích lũy về chất” để chờ một ngày “thay đổi về lượng”. Ngày bác sĩ nội trú đó tốt nghiệp cũng là ngày danh hiệu nội trú “đội nón ra đi”, đánh dấu một bước trưởng thành cho người bác sĩ đó. Người ta không còn giới thiệu : “Đây là bác sĩ nội trú X, Y…” mà chỉ đơn giản nói “Đây là bác sĩ X, Y…”. Chất lượng của người bác sĩ nội trú đã thật sự trưởng thành không còn thể hiện qua tên gọi bên ngoài mà nó được đưa vào bên trong với một quá khứ từng là BS nội trú.

    Ở các nước tiên tiến như Anh, Úc, Mỹ... chương trình đào tạo nội trú là bắt buộc cho tất cả các sinh viên vừa tốt nghiệp y khoa mà không cần phải thi đầu vào. Các bác sĩ nội trú được đào tạo một cách bài bản và bắt buộc ở các bệnh viện dạy học lớn nhất với những giảng viên và giáo sư y khoa khoa bảng theo một chương trình kéo dài 3-4 năm. Mỗi học kỳ (term), họ được đánh giá theo những tiêu chí đào tạo và những công việc mà họ làm hàng ngày. Đến ngày kết thúc chương trình đào tạo, họ cũng không còn được gọi là bác sĩ nội trú nữa!

    Cách đào tạo như trên có vẻ “không hay” vì nó không đào tạo những “nhân tài y khoa” đã được thử thách ngay từ kỳ thi đầu vào đầy khó khăn như các bác sĩ nột trú của chúng ta. Các nội trú ở những nước đó không có niềm “hãnh diện” và “kiêu hãnh” như bác sĩ nội trú của chúng ta. Tuy vậy, họ làm việc cực nhọc chẳng thua gì các bác sĩ nội trú chúng ta và luôn được kèm cặp và giám sát bởi các đàn anh đi trước. Thật sự, đề cập đến chuyện đào tạo nội trú là một cuộc thảo luận lớn, nhưng điều chúng ta cần thấy rằng, với cách đào tạo nội trú và sau đại học trong nước hiện nay chúng ta không tạo ra nhiều “nhân tài y khoa” hơn họ.

    Chúng ta đào tạo một năm được khoảng 30-40 nội trú trong tổng số 350-400 bác sĩ tốt nghiệp cùng khóa từ một trường đại học y khoa. Vậy còn 300 bác sĩ còn lại sẽ được đào tạo như thế nào, ngoại trừ một số bỏ sang làm nghề khác? Vì chúng ta không có một chương trình đào tạo phổ cập và bắt buộc cho các bác sĩ mới tốt nghiệp nên các bác sĩ đó phải tự thân vận động xin vào làm tại một bệnh viện nào đó và được đào tạo theo kiểu học “lóm” từ những đàn anh kinh nghiệm hơn được đào tạo một cách bài bản. Họ điều trị theo kiểu học “lóm” đó vài năm rồi thi vào học CKI, ThS… để được đào tạo một cách “khoa bản” và “bài bản” hơn… Vậy có một “khoảng trống” từ lúc các bác sĩ đó bắt đầu làm việc cho đến khi được đào tạo một cách “bài bản”. Đó là một khoảng trống “rất khó khăn” cho bản thân các bác trẻ trẻ và người bệnh. Thực hành y khoa là sự kết hợp giữa khoa học, nghệ thuật và kinh nghiệm trên cơ sở những quy định đạo đức nghề nghiệp. Một bác sĩ vừa mới tốt nghiệp nếu không được tiếp tục đào tạo và giám sát về mặt thực hành lâm sàng thì rất dễ gây những sai sót y khoa.

    Chúng ta đã đào tạo được 30 – 40 nhân tài y khoa nhưng chúng ta đã bỏ mặc 300 bác sĩ còn lại và “thảy” họ vào một “môi trường tự do” cho họ tự bơi và tự cứu lấy mình… Chúng ta có được 30 – 40 nhân tài y khoa trên và so với 300 bác sĩ không được đào tạo như vốn cần được đào tạo. Chúng ta dùng 30 - 40 nhân tài này với hy vọng bù đắp sự “khiếm khuyết đào tạo” của 300 bác sĩ còn lại.

    Ở các nước kia, tất cả bác sĩ của họ được đào tạo nội trú như nhau. Sau 3 - 4 năm chỉ cần vài kỳ thi thật khắc nghiệt là họ có ngay nhân tài mà họ muốn. Các nhân tài này tiếp tục công việc của mình, số “không phải nhân tài” còn lại cũng tiếp tục công việc của mình với những kỹ năng lâm sàng sau đại học tối thiểu cho thực hành lâm sàng. Có những “không phải nhân tài” không hoàn thành và vượt qua được những thử thách và đánh giá trong thời kỳ nội trú, nên họ vẫn tiếp tục làm nội trú, vẫn bị giám sát khi làm việc, Họ vẫn “được” gọi là “nội trú” như một minh chứng cho sự chưa trưởng thành của họ. Khi đó, hồ sơ của họ cũng được lưu lại để các bệnh viện cho thể tham khảo khi họ nộp đơn xin việc…

    Vậy đó, các bác sĩ nội trú! Bao giờ các bạn không còn được giới thiệu là “bác sĩ nội trú” nữa, đó mới là ngày các bạn đã trưởng thành…

    Bao giờ chúng ta có khả năng đào tạo nội trú bắt buộc cho tất cả bác sĩ mới tốt nghiệp, đó mới là ngày chúng ta bắt đầu có một hệ thống đào tạo y khoa sau đại học phát triển…

    Khi đó, câu nói của các thầy “đào tạo nội trú là đào tạo nhân tài cho y khoa” vẫn hoàn toàn đúng nhưng chúng ta cần suy nghĩ theo một cách khác.

    Dĩ nhiên, hiện tại tôi hoàn toàn chia sẻ niềm hãnh diện của các bác sĩ nội trú của chúng ta!

    (trích)
    Lần sửa cuối bởi Nhà Quê, ngày 06-05-2010 lúc 06:15.

    Diễn đàn Y Khoa ^^!

  2. #2
    Moderator
    Ngày tham gia
    Nov 2009
    Bài viết
    1,042

    Mặc định

    Ở các nước tiên tiến như Anh, Úc, Mỹ... chương trình đào tạo nội trú là bắt buộc cho tất cả các sinh viên vừa tốt nghiệp y khoa mà không cần phải thi đầu vào.
    Riêng ở US, thi USMLE đạt điểm cao để match vào residency mình mong muốn cũng ngặt lắm chứ không dễ đâu. Nhất là với thân phận IMG như mình nữa. Về mặt lý thuyết là cơ hội như nhau, nhưng mà thống kê cho thấy SV US chiếm 70%, còn 30% cho IMG. Mà IMG là phải cạch với BS từ Ấn, từ UK, EU, và các nước khác nữa. Em nghĩ nó còn máu lửa hơn là thi nội trú của VN đó
    Còn ở UK thì phải thi PLAB, cũng khó ngang ngửa USMLE. Em thấy có phần khó hơn tại nó hỏi nhiều picky details hơn, thêm cái format thi của nó em thấy cũng không thoải mái nữa. Chắc Úc cũng vậy
    Còn ở Pháp thì hiện nay có kì thi, xếp từ cao xuống thấp, ai cao thì được chọn nội trú mình thích. (Bác Người Phương Xa ơi, cháu nói có đúng không ạ? Cái này cháu chỉ nghe bạn cháu nói thôi)

    Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt.
    Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà...
    (Trích "Giang Hồ" của nhà thơ Phạm Hữu Quang)

  3. #3
    Thành viên tích cực
    Ngày tham gia
    Dec 2009
    Bài viết
    564

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi S.aureus Xem bài viết
    Riêng ở US, thi USMLE đạt điểm cao để match vào residency mình mong muốn cũng ngặt lắm chứ không dễ đâu. Nhất là với thân phận IMG như mình nữa. Về mặt lý thuyết là cơ hội như nhau, nhưng mà thống kê cho thấy SV US chiếm 70%, còn 30% cho IMG. Mà IMG là phải cạch với BS từ Ấn, từ UK, EU, và các nước khác nữa. Em nghĩ nó còn máu lửa hơn là thi nội trú của VN đó
    Còn ở UK thì phải thi PLAB, cũng khó ngang ngửa USMLE. Em thấy có phần khó hơn tại nó hỏi nhiều picky details hơn, thêm cái format thi của nó em thấy cũng không thoải mái nữa. Chắc Úc cũng vậy
    Còn ở Pháp thì hiện nay có kì thi, xếp từ cao xuống thấp, ai cao thì được chọn nội trú mình thích. (Bác Người Phương Xa ơi, cháu nói có đúng không ạ? Cái này cháu chỉ nghe bạn cháu nói thôi)
    USMLE thì step 1,2 đã được sinh viên thi xong hết hồi còn sinh viên rồi, step 3 thì sẽ thi trong quá trình residency trước khi trở thành physician. Vậy tức là tất cả sinh viên Mỹ (not international) cũng đều học residency phải không em? Bên Úc thì có AMC exams cho overseas doctors, cũng trần ai, nhưng sinh viên y khoa Úc thì không phải thi AMC exams.

    Diễn đàn Y Khoa ^^!

  4. #4
    Thành viên
    Ngày tham gia
    Nov 2009
    Bài viết
    157

    Mặc định

    Nội trú nữ ở 1 số trường ở VN có thời còn bị cấm sinh con,ko biết giờ còn quy định đó ko nhưng mình thì thấy nó quá vô lý .Học xong nội trú chị em tuổi cũng same 30 rồi,mình có 1 người bạn ko làm nghề y,bố mẹ đã ko cho cưới 1 cô BSNT cũng vì lý do đó.

    Đem đại nghĩa để thắng hung tàn
    Lấy chí nhân mà thay cường bạo
    (Nguyễn Trãi)

  5. #5
    Thành viên mới
    Ngày tham gia
    Mar 2010
    Đang ở
    ha noi
    Bài viết
    5

    Mặc định

    Hi vọng tới năm mình ra trường thì việc phấn đấu vào bác sĩ nội trú không còn quá ngặt nghèo như bây giờ.

    Diễn đàn Y Khoa ^^!

  6. #6
    Thành viên mới
    Ngày tham gia
    Apr 2010
    Bài viết
    18

    Mặc định

    Bây giờ ở ta cũng có luật mới là BS NT cũng được phép có gia đình và có thể có con nữa.nếu sinh con thì có thể bảo lưu 1 năm rồi năm tới lại đi học tiếp cũng được.
    Mấy năm trở lại đây chế độ giành cho BS NT ở nước ta cũng có nhiều điều tốt.

    Ai có ý định thi NT thì cố lên nhé!

    Diễn đàn Y Khoa ^^!

  7. #7
    Moderator
    Ngày tham gia
    Nov 2009
    Bài viết
    1,042

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi Nhà Quê

    USMLE thì step 1,2 đã được sinh viên thi xong hết hồi còn sinh viên rồi, step 3 thì sẽ thi trong quá trình residency trước khi trở thành physician. Vậy tức là tất cả sinh viên Mỹ (not international) cũng đều học residency phải không em? Bên Úc thì có AMC exams cho overseas doctors, cũng trần ai, nhưng sinh viên y khoa Úc thì không phải thi AMC exams.
    Cũng không hẳn là US Grad nào cũng học nội trú. Nếu USMLE không cao thì làm sao match vào residency được .
    Kì thi AMC khó không vậy chị? Tình hình workforce ngành healthcare Úc thế nào? Có IMG friendly không ?
    Cơ hội được vào nội trú có nhiều không?
    Cám ơn thông tin của chị nhé.

    Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt.
    Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà...
    (Trích "Giang Hồ" của nhà thơ Phạm Hữu Quang)

  8. #8
    Thành viên mới
    Ngày tham gia
    Nov 2009
    Đang ở
    [Clan Spamer™]
    Bài viết
    104

    Mặc định

    Bài trích có cái nhìn quá thiển cận:
    1. Ở bất kể nươc nào, muốn làm bs nội trú (resident) đều phải thi, chứ không riêng gì ở Việt Nam. Vd: các ông bà cô bác cậu dì anh chị ở trên đã đưa dẫn chứng rồi.

    2. Nếu không đủ điểm để vào nội trú, họ vẫn được công nhận là bác sĩ đa khoa và có 2 lựa chọn chính: trở thành bác sĩ của bệnh viện (công hoặc tư) hoặc trở thành bác sĩ gia đình, dĩ nhiên cũng sẽ là bác sĩ đa khoa, kô có cửa thành bác sĩ chuyên khoa. Chưa kể còn một lựa chọn nữa là họ sẽ chuyển sang mảng nghiên cứu (research).
    --> cái này thì Việt Nam đáng phải học hỏi.

    3. Sau khi hoàn tất nội trú, họ sẽ được chọn chuyên khoa sâu hơn của chuyên ngành họ học gọi là fellow. Vd: Tim mạch đi sâu hơn chỉ học chuyên về bệnh mạch vành, hoặc bệnh van tim, hoặc bệnh rối loạn nhịp, ... Lương và danh vọng cao ngất ngưỡng.
    --> cái này Việt Nam xách dép chạy theo cũng kô được

    4. 300 - 400 bác sĩ Việt Nam kô đủ điều kiện học nội trú thì xin xỏ, chạy chọt, được phân công vào các bệnh viện công tư tuỳ thích, sau đó sẽ được gắn cái mác bác sĩ chuyên khoa tuỳ theo sự phân công (hay chạy chọt) của bệnh viện, rồi được cử đi học các khoá chuyên khoa cấp I hoặc cao học của chuyên khoa rồi quay về danh chính ngôn thuận làm chuyên khoa đã chọn.

    5. Bác sĩ nội trú học 3 năm được 3 bằng:
    - Bằng bác sĩ nội trú: thường chỉ có mấy bệnh viện ở thành phố to to mới để ý, còn trong bảng lương và bảng phân ngạch của ngành thì cái bằng này là con số 0 to tướng --> bằng gần như vô giá
    - Bằng chuyên khoa cấp I: có giá trị ở các bệnh viện nho nhỏ, và trên bảng lương - phân ngạch.
    - Bằng thạc sĩ: có thể có hoặc không tuỳ theo có trình luận văn không. Nếu có thì giá trị bảng lương cao hơn chuyên khoa cấp I, nhưng phân ngạch thì tương đương. Một trong những nghịch lý bình thường hàng ngày.

    Kết "lựng" cuối cùng:
    - Ở nước ngoài, bác sĩ nội trú có giá trị rất cao, cả về giá trị tinh thần cũng như vật chất.
    - Ở Việt Nam, chỉ cần 2 năm học chuyên khoa I hoặc cao học là đã tương đương bác sĩ nội trú 3 năm.

    Rồi, mọi người đọc qua rồi bỏ nhá, nếu không lớp hậu sinh đọc được không thèm học nội trú nữa thì khốn cho ngành y tế nước nhà.

    Diễn đàn Y Khoa ^^!

  9. #9
    Thành viên tích cực
    Ngày tham gia
    Dec 2009
    Bài viết
    564

    Mặc định

    Cảm ơn langbăm đã có bài phản hồi gay gắt

    Đại ý của bài viết trên không nhằm so sánh đào tạo y khoa của VN và các nước phát khác, xin đừng sa đà vào lối đọc hiểu chỉ trích đơn thuần mà các tờ báo lá cải hay làm. Để đánh giá được tác giả có thiển cận hay không thì ít nhất phải tới được vị trí như tác giả đã làm, đúng không bạn langbăm Tác giả muốn bàn về sự không được quan tâm đào tạo một cách khoa bảng hơn của hơn mấy trăm sinh viên không-đậu-nội-trú của VN. Nên chăng VN cũng có xu hướng đào tạo nội trú để vừa nhân rộng sự xuất sắc trong kiến thức của sinh viên và qua đó bảo đảm được các chuẩn mực nghề nghiệp trong lâm sàng ở các địa phương? Theo các đồng nghiệp người Mỹ của tác giả thì 95% sinh viên y khoa Mỹ đều vô nội trú hàng năm.

    Có thể tác giả nói chưa chính xác về USMLE ở Mỹ vì hầu hết đồng nghiệp người Mỹ đó đều đang trong giai đoạn training lên specialist nên họ không nhắc đến step 1, 2 của USMLE. Sinh viên y khoa Úc thì không phải thi AMC (một kỳ thi tương đương như USMLE), và sau khi tốt nghiệp thì tất cả sinh viên Úc đều phải đi internship (cái này NQ sẽ nói sau). Một IMG muốn làm việc tại Mỹ phải bắt buộc thi USMLE thì ở Úc họ cũng bị bắt buộc thi AMC.

    Tại Úc, sau khi tốt nghiệp ĐH thì tất cả sinh viên y khoa đều phải làm internship 1 năm tại những bệnh viện nào có tổ chức chương trình internship. Nếu đạt yêu cầu thì Bv sẽ issue 1 tờ xác nhận gọi là Certificate of Hospital Service tới cho Hội Đồng Y Khoa của Liên bang. Còn nếu không đạt thì sẽ hoặc được gia hạn thêm thời gian, hoặc được Hội đồng trực tiếp phỏng vấn đánh giá. Sau khi có giấy chứng nhận, các Bs sẽ được đăng ký full registration, tức là giấy phép hành nghề trong tiểu bang đó (nếu không có registration này thì không được làm lâm sàng) và bắt đầu thời gian Residency (tối thiểu 3 năm) tại các bệnh viện có tổ chức chương trình Residency. Sau thời gian bắt buộc 3 năm đó, các Bs có thể hoặc:

    1. Đi theo hướng hành nghề bác sĩ gia đình (General Practitioner)
    2. Đi theo hướng chuyên khoa

    Nếu theo hướng GP thì Bs sẽ phải theo khóa training tại các phòng khám tư (trước kia yêu cầu 5 năm nhưng hiện giờ là 10 năm) rồi mới được tự mở phòng khám.

    Nếu đi theo hướng chuyên khoa thì làm Registrar (tối thiểu là 4 năm), lúc này Bs sẽ đăng ký với một College chuyên khoa sâu mình chọn, và phải nộp đơn xin việc hàng năm tại các Bv được xếp hạng "có đủ năng lực đào tạo". Có nhiều Bv chỉ đủ năng lực đào tạo 6 tháng, có bệnh viên được công nhận được đào tạo 12 tháng, hoặc 24 tháng. Mặc dù có thể đó là các bệnh viện lớn, nhưng chỉ tiêu đánh giá của Hội đồng y khoa cho bệnh viện đào tạo specialist luôn luôn cao và không phải Bv nào cũng luôn luôn có đáp ứng đủ. Trong quá trình làm Registrar, Bs sẽ phải trải qua nhiều kỳ thi rất khắc nghiệt và rất tốn kém Như đã nói, thời gian Registrar tối thiểu là 4 năm, nó sẽ cứ kéo dài mãi cho tới khi nào Registrar thi đậu kỳ thi Final của fellowship thì sẽ trở thành Specialist. Lúc này tiền bạc mới xông xênh nè

    Đó là hướng đào tạo chung. Còn đối với IMGs thì sao? Một IMG muốn được hành nghề tại Úc thì bắt buộc phải thi AMC để có full registration, là giấy phép hành nghề lâm sàng. AMC có 2 phần, MCQ và clinical. IMGs có thể thi MCQ trước để xin việc làm trong thời gian chuẩn bị ôn thi clinical, nhưng xin việc được hay không là chuyện khác. Nếu thi đậu AMC và muốn đi tiếp lên thì IMG sẽ phải đi làm internship, tức là bắt đầu lại từ đầu như sinh viên Úc vừa tốt nghiệp. Tính nhẩm ra xem nào, để trở thành Bs chuyên khoa thì phải mất tối thiểu là 8 năm sau khi tốt nghiệp.

    Còn nếu không chọn 2 hướng trên (GP và Specialist) thì có thể đi theo hướng nghiên cứu (research) và không được làm lâm sàng vì Hội đồng y khoa không cấp giấy phép hành nghề (full registration) cho researchers. Và researcher không cần phải làm internship. Nếu có yêu cầu làm lâm sàng thì có thể được cấp conditional registration trong một thời gian ngắn nhất định và phải chịu sự supervised gắt gao. Có trường hợp 1 giáo sư y khoa nọ rất nổi tiếng nhưng chưa bao giờ được thăm khám bệnh nhân và cũng chưa hề là bác sĩ.

    Một đặc điểm chung cho tất cả Residents và Registrars (goi chung là Bs đi học) là phải đi xin việc hằng năm và phải chịu đi theo tua trực luân phiên tới các bệnh viện khác theo sự phân công của bệnh viện mình xin vào. Lấy ví dụ có việc làm tại một bệnh viện A, nhưng Bv A đó phân công đi làm tại một Bv B khác cách xa Bv A có thể là hàng trăm cây số. Quá trình xin việc bắt đầu bằng nộp đơn online và tiếp theo đó là phỏng vấn trực tiếp. Cứ hết 1 năm lâm sàng thì Bs đi học sẽ được consultants (là những specialists cấp trên) đánh giá theo các tiêu chí đào tạo đề ra của Hội đồng y khoa. Và dĩ nhiên Bs không được xem qua các đánh giá này, đạt hay không đạt sẽ được thông báo sau. Thời gian registrar cũng sẽ một phần tùy thuộc vào các đánh giá này mà kết thúc đúng hạn hay lâu hơn.

    Sơ sơ vậy cho các bạn trẻ tham khảo, biết đâu cũng sẽ có ích cho nhiều bạn theo đuổi được ước mơ đào tạo fellowship tại Úc

    Diễn đàn Y Khoa ^^!

  10. #10
    Thành viên
    Ngày tham gia
    Nov 2009
    Đang ở
    TP.HCM
    Bài viết
    188

    Mặc định

    hehehehe...em nghe các anh chị bàn về bác sĩ nội trú thấy mà nghiền...

    Sống, làm việc theo hiến pháp và pháp luật.
    Email: bacsihoasung99@yahoo.com

 

 

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •